Trước lúc qua đời, Gia mèo Lượng dặn dò hạ nhân, khi ông chết phải để miệng ông "ngậm 7 phân tử gạo", đôi khi không được mau chóng cử hành tang lễ. Bởi sao lại như vậy?

Trong "Tam Quốc Diễn Nghĩa", Gia cát Lượng là người có công dụng tiên tri, ông bên trên thông thiên văn dưới rành địa lý, vừa hoàn toàn có thể bài binh cha trận và lại mưu tính sâu xa. Chỉ nuối tiếc rằng trên phố Bắc phát vất vả thọ ngày, ông bị bé nặng, và tắt thở tại lô Ngũ Trượng của nước Thục vào năm Kiến Hưng thứ 12 (năm 234). 

Một người tinh thông huyền học tập như Gia mèo Lượng đã sớm tính được rằng vận hạn của bản thân đang mang lại gần, chỉ hận chưa ngừng nguyện vọng phục hưng Hán thất. Vày vậy, ông lập đàn "thất tinh đăng" dâng sao giải hạn mong kéo dãn tính mệnh, nhưng vì chưng một sự cố bên cạnh ý hy vọng mà bất thành. Trước lúc qua đời, Gia mèo Lượng dặn dò hạ nhân, khi ông chết phải để miệng ông "ngậm 7 phân tử gạo", mặt khác không được nhanh chóng cử hành tang lễ.

Bạn đang xem: Gia cát lượng chết như thế nào

*
Lập thất tinh đăng kéo dãn dài tính mạng (Ảnh: soundofhope)

Gia cát Lượng làm như vậy thật ra là vì đại cục nhà Thục Hán, điều này cũng thể hiện niềm tin cao thượng một lòng bởi vì nước của ông!

Dâng sao giải hạn mượn tuổi Trời

Lần cuối cùng Bắc phạt, Gia cat Lượng đã sẵn sàng rất kỹ càng, tin tưởng chắc chắn rằng rằng sẽ vượt qua Tư Mã Ý. Kết quả, tư Mã Ý thấy Gia cat Lượng khí cầm cố bừng bừng, cầm là bấy giờ đưa ra quyết định thủ vững không ra đánh, không rước "đá chọi đá" cùng với Gia mèo Lượng. Dẫu cho Gia cat Lượng khiêu binh như vậy nào, bốn Mã Ý đều vứt mặc. Thậm chí khi Gia cát Lượng sử dụng quần áo thiếu nữ để nhục mạ bốn Mã Ý, bốn Mã Ý cũng vẫn bình thản trấn định, khiến cho Gia mèo Lượng uất ức phiền muộn. 

Lúc ấy Gia mèo Lượng cực kỳ nóng lòng quyết chiến, bởi vì cả một quãng mặt đường dài trường đoản cú Thành Đô trèo non lội suối, hao phí tương đối nhiều lương thực, vượt qua Tư Mã Ý mau chóng được ngày nào, thì quốc lực Thục Hán đã đỡ hao phí ngày đó. 

Lúc đầu tư chi tiêu Mã Ý cũng muốn liều mạng cùng với Gia mèo Lượng, tác dụng sau lúc giao chiến mấy lần, tư Mã Ý bị tổn thất lớn, trong cả tướng tài Trương Cáp cũng lâm vào hoàn cảnh tay Gia cát Lượng. Cụ là tư Mã Ý cố định thủ vững ko xuất chiến, bởi dù sao quốc lực Tào Ngụy cũng vượt xa Thục Hán khôn xiết nhiều. Cuộc Bắc phạt trước đó cũng chính là bị bốn Mã Ý kéo dài theo giải pháp này. Đám kiêu binh hãn tướng bên dưới quyền của bốn Mã Ý cảm giác khó chịu, cho rằng đường mặt đường là đại quân Tào Ngụy lại bị Gia cat Lượng đè lên trên đánh, tin này truyền đi thì vấn đề gì đã xảy ra? ráng là họ nhao nhao xin chiến, tuy vậy vẫn những bị tư Mã Ý từ bỏ chối.

Cuối cùng tư Mã Ý suy nghĩ ra một giải pháp hay. Chính vì mỗi lần Gia mèo Lượng xuất chiến đều xảy ra vấn đề thiếu lương thực, vì vậy lần này tư Mã Ý bèn đưa ra quyết định đánh lén kho lương của Gia cát Lượng, cầm cố là mới có trận "hỏa thiêu Thượng Phương Cốc". Tứ Mã Ý lại một đợt tiếp nhữa bị Gia mèo Lượng bỏ vào bẫy, trường đoản cú đó về sau vô luận như thế nào cũng đều ko xuất chiến, cứ do vậy cùng Gia cát Lượng giằng co. 

Theo thời gian kéo dãn như vậy, thân thể của Gia mèo Lượng mỗi ngày một kém. "Tam Quốc Diễn Nghĩa" hồi 103, đề cập rằng:

Đêm hôm ấy, Khổng Minh gượng căn bệnh ra trướng, ngấc xem thiên văn. Coi xong, Khổng Minh kinh hãi lắm, vào trướng bảo Khương Duy rằng:

- Ta nguy mang lại nơi mất rồi!

Duy nói:

- Sao thừa tướng lại dạy dỗ thế?

Khổng Minh nói:

- Ta thấy vào ba ngôi sao sáng Tam thai, ngôi khách hàng tinh sáng sủa lắm mà lại ngôi công ty tinh thì u ám, những sao tướng mạo phụ láng tôi lờ mờ. Xem tượng trời như vậy đủ biết mệnh ta.

Duy nói:

- Tượng bên trên trời đã thế, sao thừa tướng không cần sử dụng phép dâng sao hóa giải mà kéo lại được không?

Khổng Minh nói:

- Ta vốn biết phép ấy, nhưng không biết lòng trời làm sao. Ngươi hãy dẫn tứ mươi chín tên gần kề sĩ, nạm cờ thâm, khoác áo thâm, đứng vòng quanh ngoài trường, ta sống trong cầu đảo sao bắc đẩu. Nếu như như trong bảy ngày, ngọn đèn công ty không tắt, thì ta sống thọ thêm được một kỷ nữa. Trường hợp đèn tắt, ta ko thọ được. Phàm những người dân tạp nhạp, ko được mang lại vào. Rất nhiều đồ gì ta buộc phải dùng đến, cứ sai nhị đứa tuỳ nhi trang biện là đủ.

Khương Duy vâng mệnh, sắm sửa đâu đấy.

Bấy giờ, vào ngày tiết trung thu, tháng tám. Đêm hôm ấy, sông Ngân vằng vặc, phân tử thóc đầm đìa, canh chầy thanh vắng, tiếng la giờ đồng hồ cồng yên phăng phắc, tinh kỳ hắt hiu. Khương Duy ở ngoại trừ trướng, dẫn tứ mươi chín tên sát sĩ canh giữ xung quanh. Khổng Minh nghỉ ngơi trong bày hương hoa, lễ thứ ở cùng bề mặt đất, chia làm bảy ngôi đèn khổng lồ và bốn mươi chín ngôi đèn bé dại xung quanh, trọng điểm đặt một ngọn đèn bản mệnh.

Tuy nhiên, hiệu quả trời xui đất khiến cho thế làm sao lại bị Ngụy Diên vô tình đạp tắt ngọn minh đăng, khiến mang đến việc dưng sao giải hạn, mượn tuổi trời của Gia Cát Lượng bất thành. Lần này Gia cat Lượng cảm giác đó là ý Trời, quan trọng nào xoay chuyển trời đất, nỗ lực là ban đầu an bài cỗ ván cho mình.

*
Gia mèo Lượng thân thể từng ngày một xấu, ban đầu an bài quan tài cho mình. (Ảnh: soundofhope)

Ngậm 7 hạt gạo sau thời điểm chết

Sau khi Gia cát Lượng qua đời, có hai chuyện khiến cho ông ân cần nhất. Một là buộc phải giữ tín đồ nào lại mang đến Lưu Thiền trọng dụng, trợ giúp ổn định Thục Hán; nhị là lui binh như thế nào cho an toàn. Gia cat Lượng biết rõ khả năng của tứ Mã Ý, biết rằng Tư Mã Ý cũng rất có thể nhìn thiên tượng biết tướng tinh sắp rơi, và sau thời điểm ông chết bốn Mã Ý ắt vẫn phản công. Theo nhìn nhận và đánh giá của Gia mèo Lượng, quân Thục Hán ko ai có thể ngăn trở bốn Mã Ý, ngay cả Ngụy Diên cũng không được, cho nên ông độc nhất vô nhị định đề nghị sắp xếp giỏi kế hoạch rút quân trước khi chết. 

Trước khi qua đời, Gia Cát Lượng viết tờ di biểu kéo lên hậu chủ, kết thúc xuôi lại dặn dò Dương Nghi rằng:

"Sau khi ta chết, không nên phát tang, đề xuất làm một chiếc khám to, để thây ta ngồi trong khám, mang bảy hạt gạo cho vô miệng, dưới chân để một ngọn đèn sáng. Trong quân cứ giữ vẻ yên ổn ổn như thường, chớ bao gồm khóc lóc; như thế, ngôi tướng mạo tinh không rơi xuống, âm hồn ta tự tự khắc cũng nhấc lên được. Tư Mã Ý thấy tướng tinh không sa, trong bụng còn hồ nước nghi. Quân ta rút về cần để trại sau rút trước, rồi theo thứ tự trại nọ cho trại kia, trường đoản cú từ mà lui. Nếu bốn Mã Ý xua đuổi theo, ngươi cần dàn thành trận thế, xoay cờ tấn công trống trở lại, rồi đem cỗ tượng mộc của ta lúc trước, để lên trên trên xe đẩy ra trước trận, không đúng tướng sĩ đứng dàn hai bên. Tư Mã Ý trông thấy, tất cần sợ nhưng chạy".

"Tam Quốc Diễn Nghĩa" hồi 104, đề cập rằng :

Đêm hôm ấy trời đất sầu thảm, Khổng Minh thiêm thiếp về thần. Khương Duy, Dương Nghi tuân lời di chúc, không đủ can đảm cử ai theo khâm liệm, an trí vào vào khám, sai bố trăm tướng xuất sắc tâm phúc coi giữ. Đoạn bí mật truyền lệnh không nên Ngụy Diên đi đoạn hậu, còn những trại đều nhổ dần kéo về.

Tư Mã Ý đêm tối ấy coi thiên văn, thấy một ngôi sao to, nhan sắc đỏ tía, ánh tỏa ra như gồm sừng, từ phương phía đông bắc bay sang phương nam, rồi sao xuống trại Thục. Cha lần sa xuống, lại bố lần vụt lên, tiếng gửi ầm ầm.

Ý nửa sợ nửa mừng nói:

- Khổng Minh chết rồi!

Lập tức truyền lệnh đựng đại quân ra đuổi đánh. Vừa ra cửa ngõ trại, lại suy nghĩ rằng:

- Khổng Minh tài phù phép, sai khiến thần Lục đinh, Lục giáp. Ni thấy ta ko ra đánh, mang đến nên làm ra thuật này nhằm dử ra đây; giả dụ ta xua đuổi theo, tất lại mắc mẹo.

Nghĩ cố kỉnh rồi quay ngựa trở vào, ko đi nữa, chỉ không đúng Hạ Hầu Bá dẫn vài mươi tên kỵ, lẻn xuống đường núi, nghe ngóng tin tức mà thôi.

Nói về Hạ Hầu Bá dẫn quân cho gò Ngũ Trương, nghe ngóng tin tức, thì ko thấy một fan nào nữa, gấp về báo với tứ Mã Ý. Nhận được tin báo quân Thục đều đã rút binh, bốn Mã Ý nóng vội giẫm chân hạ lệnh tróc nã kích: "Khổng Minh tạ thế rồi, cần đuổi đánh cho mau".

Tuy nhiên khi quân tư Mã ý đuổi đánh, quân Thục làm theo lời dặn dò của Khổng Minh, đẩy xe tất cả tượng mộc ra trận, dọa mang đến quân Ngụy hồn cất cánh phách tán, nhao nhao vứt quăng quật giáp dắt binh cởi chạy. Tứ Mã Ý cũng lo lắng bỏ chạy hơn năm mươi dặm mới bàng hoàng hỏi thủ hạ của mình: “Đầu của ta còn không?”.

Trận chiến này, sau này trong dân gian giữ truyền câu nói: “Tử Gia mèo năng tẩu sinh Trọng Đạt” (Gia cat chết vẫn đuổi được Trọng Đạt sống). Fan đời sau còn khiến cho thơ rằng:

Sao dài sa xuống, biết tốt không? Ngơ ngẩn còn với dạ hãi hùng! Để một trò mỉm cười ghi mồm thế, Sờ đầu chẳng biết tất cả còn không?

Miếu Gia cat Lượng ở đống Ngũ Trượng. (Ảnh: soundofhope)

Vì sao Gia cat tiên sinh lại hạ lệnh ngậm 7 phân tử gạo sau khoản thời gian chết?

Gia mèo Lượng tại vì bảo Dương Nghi đem bảy phân tử gạo cho vô miệng ông, là cũng chính vì Gia cát tiên sinh tiếp liền pháp thuật Lục Đinh, Lục Giáp. Ông thực hiện pháp thuật này để âm hồn của chính bản thân mình tái hiện, rất có thể trấn trụ thân thể, khiến cho thiên tượng nhận định rằng ông còn chưa chết, vậy nên thì tướng tinh trên trời tạm thời vẫn chưa rơi. Trong sách Khổng Minh đã giải thích: “như thế, ngôi tướng tá tinh ko rơi xuống, âm hồn ta tự tương khắc cũng nhấc lên được". 

Mặt khác, Gia cát Lượng hiểu rõ Tư Mã Ý đa nghi, sẽ không còn đánh một trận lúc còn chưa vững chắc chắn. Tứ Mã Ý mặc dù biết Gia mèo Lượng không hề sống lâu nữa, nhưng chỉ việc ông vẫn vẫn đang còn sống thì sẽ không còn dám hành động thiếu suy nghĩ, vì vậy quân Thục sẽ có được đủ thời hạn để rút lui. 

Sau này vào cuối thời nhà Đường có một văn nhân thương hiệu là Trần Cái đã viết lời chú mang lại bài “Ngũ Trượng Nguyên Thi” của hồ nước Tằng, trong đó lý giải rằng: Gia Cát Lượng dặn dò “túc hạ đạp thổ” (dưới chân chạm đất), “kính yên vai trung phong tiền” (gương để trước tim), vào miệng ngậm bảy hạt gạo và một lượng nước thích hợp, biểu thị vẫn còn rất có thể ăn uống như bạn đang sống, trong tay cầm bút và binh thư, lại có ngọn đèn sáng ở trước đầu, biểu thị vẫn sẽ hoạch định quân mưu.

Trong thực tế, nghi tiết này đã có từ lâu đời. Tập tục để một số đồ vật vào miệng người đã tạ thế rồi an táng, thời cổ đại gọi là “ngậm”, “ngậm ngọc”, “ngậm cơm”… Những thứ mà người chết thường xuyên ngậm là ngọc, gạo, ngũ cốc. Nếu ngậm các loại lương thực nói chung thì đều được gọi là “ngậm gạo”, nếu ngậm châu báu ngọc ngà thì đều gọi là “ngậm ngọc”.

Trong “Công Dương Truyện” ghi chép: Hiếu tử không nỡ để bố mẹ trong miệng vẫn trống rỗng khi qua đời, vì vậy mới đặt một số thứ như gạo, cơm, ngọc, châu báu… vào miệng của họ.

Gia Cát Lượng ko phải là chư hầu, chức vị Thừa Tướng của ông được xem như một cấp của đại phu, vì vậy ngậm gạo là phù hợp với thân phận ấy. Ngậm gạo ở chỗ này không tương quan gì mang đến hiếu tử, mà có lẽ rằng giống như Trần Cái nói, điều này biểu thị ông dù đã chết nhưng lại vẫn có khá đầy đủ quyền năng giống như lúc còn sống.

Nhưng tại sao nhất định phải là bảy hạt gạo? Bởi vì vào tập tục mai táng của tín đồ phương Đông, số “bảy” là con số thần bí, hàm chứa một ý nghĩa văn hóa sâu xa. Ví dụ Rằm tháng Bảy Âm lịch là Tết Trung Nguyên, cũng gọi là “tiết quỷ”, là ngày mà bách quỷ đi dạo đêm. Vào trong ngày này, người xưa có tập tục đốt nến cúng nhan ở 2 bên đường.

Xem thêm:

Ngoài ra, những người đã ẩn khuất phía sau bảy ngày qua đời rất cần phải làm “Thất Đầu”, bởi vì tương truyền sau khoản thời gian chết bảy ngày thì linh hồn sẽ trở về nhà, cho nên người nhà đề nghị phải chuẩn bị cơm trắng canh nghênh đón. Sau đó giải pháp 7 ngày lại làm pháp sự, qua bảy bảy bốn mươi chín ngày mới có thể cực kỳ độ vong linh cho người vẫn khuất. Vì vậy "ngậm bảy hạt gạo" cũng chính là mượn dùng thâm ý của bé số “bảy” thần bí trong văn hóa Đông phương, cũng là một trong ngụ ý cao thâm khôn lường của Gia Cát Lượng.

Gia cat Lượng cả đời vì chưng nước, "cúc cung tận tụy cho chết mới thôi". Đến dịp cận kề chiếc chết, ông vẫn thắc thỏm nỗi lo suy nghĩ làm ráng nào để trợ giúp nước nhà của mình. Tấm lòng cao thượng này đáng để hậu nhân kính nể từ lòng lòng, cũng giữ giàng bao nỗi niềm mến tiếc!